Trang rao vặt: http://raovat.xqnb.net/

Tôi muốn

Tôi muốn tìm một nơi chốn bình yên

Chỉ có gió trời chim ca thánh thót

Có những cánh rừng bao la bát ngát

Những dòng sông xanh mát hồn thơ.


Tôi muốn tìm một nơi chốn mộng mơ

Có lá hoa,có nắng hồng rót mật

Có bướm vàng bay vàng mặt đất

Có hoàng hôn mờ ảo khói sương.


Tôi muốn tìm một nơi chốn thần tiên

Nơi tất cả người với người là bạn

Không đố kỵ, bon chen,tị hiềm, thù hận

Chỉ có hoà bình, chẳng có chiến tranh.


Tôi đi tìm — dù rất mong manh

Một tình yêu như pha lê trong vắt

Một tình yêu như vì sao lấp lánh

Sáng muôn đời, vĩnh cửu với thời gian…


Tôi đi tìm trong cỏi mênh mông

Cuối đất cùng trời — tôi đi tìm mãi

Rất có thể trên con đường xa ngái

Đến một ngày sức kiệt, đích còn xa…..


Sưu tầm.



Nguồn:Tôi muốn
Chia sẻ cho bạn bè :

Chợt giấc

Ướp mộng vào thơ, níu sợi tình.

Trôi vào kỷ niệm trót phiêu linh.

Sao nghe tiếng nấc trong sâu thẳm…

Là tiếng từ ai hay..tiếng mình?


Giữa đêm tĩnh lặng, tiếng thơ buồn.

Lời thơ ai oán nghẹn ngào tuôn.

Ướt nhầu, phai nhạt màu môi đỏ.

Se thắt, rưng rưng giữa loạn cuồng..


Hình như,,, có tiếng bước ai về…;

Se sẽ,,, nhẹ nhàng,,,lẫn tái tê…

U uất, giận hờn, tim rỉ máu..

Chập chờn,,, hư ảo,,,, thuở đam mê…


Hình như,,, đêm cũng đã sang canh..

Xào xạc,,, Thu rơi,,, lá rời cành..

Khe khẽ nàng thơ vừa trở giấc…

Miệng cười sao mắt lại long lanh….!


Thơ : +Nguyễn ngọc Hồng Phước​.



Nguồn:Chợt giấc
Chia sẻ cho bạn bè :

Mùa đông không lạnh

Em viết vội áng thơ tình dang dở

Cơn mưa chiều rơi vụn vỡ ngoài hiên

Sợi tơ giăng bên ngõ chợt ưu phiền

Sao cơn gió vô tình, rơi đứt mối


Nhớ ngày xưa, ánh mắt nhìn bối rối

Ta tìm nhau trong hơi thở nồng nàn

Nụ hôn đầu bên mười ngón tay đan

Yêu tha thiết bao đêm dài lưu luyến


Em xa anh, gió chiều buồn lặng tiếng

Đợi anh về, mình vẹn nghĩa phu thê

Hẹn tàn thu anh cất bước trở về

Vai vẫn khoác chiếc áo mùa đông cũ


Đêm xa nhau, mưa gió buồn không ngủ

Mai anh về, xây lại mái nhà xưa

Sợi nhớ thương, em biết nói sao vừa

Xin trọn kiếp bên nhau vòng tay ấm


+NGUYEN THANH



Nguồn:Mùa đông không lạnh
Chia sẻ cho bạn bè :

Nếu ...

Nếu một ngày em là người tàn phế

Nhan sắc kia vì thế cũng rã rời

Anh có còn cất tiếng: dấu yêu ơi !

Hay ngoảnh mặt làm ngơ rồi quay bước


Nếu một ngày em không còn như trước

Không dịu dàng thủ thỉ chuyện trần ai

Lặng lẽ ngồi, nghe mắt ướt, mi cay

Em chạy trốn giữa hai miền sáng tối


Anh sẽ là người ra đi rất vội

Hay vẫn còn kiên nhẫn với thời gian?

Dìu bước em đi trên quãng đường làng

Đừng thế nhé! em không cần thương hại


Em vẫn giữ một nụ cười sáng mãi

Chuyện vui buồn ai cũng phải đi qua

Gửi tặng anh con tim ấm làm quà

Xua băng giá khi đông về gõ cửa


Dẫu cuộc đời đắng cay nhiều hơn nữa

Em vui lòng chấp nhận chuyện ngày mai

Mạnh mẽ lên, bôi xóa những u hoài

Em sẽ sống vì tương lai tươi sáng.


+NGUYEN THANH



Nguồn:Nếu ...
Chia sẻ cho bạn bè :

Xót chua

Tự hứa với lòng mình là sẽ cố quên em

Sao lúc này đây con tim anh như đang nghẹt thở

Giữa hai ta, có hay không…thứ gọi là duyên nợ ?

Mà trái tim u sầu nhung nhớ đến nôn nao !


Mình bây giờ có còn là gì của nhau đâu

Ngoài hai chữ người dưng thì nào còn gì để nói

Rồi anh sẽ tìm thấy cho mình một niềm vui mới

Người ấy vui nhiều, không hay hờn dỗi như em !


Chẳng biết đến khi nào anh mới có thể quên

Và từng đêm thôi gọi tên em trong những cơn mộng ảo

Cố giấu kín nỗi buồn đằng sau nụ cười giả tạo

Cứ hờ hững, lạnh lùng, cao ngạo… bước qua nhanh


Ký ức ngày nào chẳng thể phủ rêu xanh

Nên bao nỗi nhớ nhung cứ tròng trành nghiêng ngả

Đối diện nhau ta chỉ như hai người xa lạ

Những lúc đêm về nghe buốt giá cuộc tình đau


Cứ dỗ dành mình rồi quá khứ cũng vùi sâu

Chẳng có ai yêu nhau suốt đời suốt kiếp

Mà cớ sao trái tim anh vẫn mãi hoài tha thiết

Không có em bên đời, mỗi bước tiếp sẽ thế nào đây ?


Anh ước mình được quay về cái thuở thơ ngây

Được thản nhiên khóc khi thấy lòng này mỏi mệt

Thoáng một chút buồn rồi thì sẽ mau quên hết

Sẽ lại vui cười như chưa từng biết xót chua !!!



Nguồn:Xót chua
Chia sẻ cho bạn bè :

Lời nguyền trọn kiếp

Gom lại hết thơ tình ta cùng viết.

Nhìn thời gian cách biệt lẫn chia xa.

Âm điệu nào xao xuyến cả hồn ta.?

Lời mật ngọt chan hòa trong nổi nhớ,,,, !


Gió xua lá,,, hát điệu buồn muôn thuở,

Hoa đung đưa hé nở nụ cười vui,

Mây trôi trôi,, xam xám vẻ ngậm ngùi,,,

Như thương tiếc chôn vùi thơ mộng cũ.


Chiều viễn xứ thơ buồn như héo rũ,,,

Nắng chập chờn ấp ủ hợp rồi tan,,,,

Lá bàng rơi lăn lóc dưới chiều vàng,,

Gió trở nhẹ miên man hàng ghế đá,


Công viên vắng tia nắng vàng oi ả,

Chiều tắt dần đêm lạ hóa thành quen,

Tình xa xưa ngày ấy đã từng nhen,

Cũng đêm lạnh, phố đèn vừa bật sáng,,


Bắt đầu một chuyện tình đầy lãng mạn,,,

Lần đầu tiên chuếnh choáng nụ hôn say,

Ngỡ duyên nồng suốt kiếp cõi trần ai,

Ngỡ hạnh ngộ kéo dài niềm hạnh phúc..


Nhưng tình lại thoát xiềng yêu tù ngục.

Vỗ cánh bay và chẳng chịu quay về,

Quên thật rồi những ngày tháng đam mê,

Quên cả phút cận kề trao thơ phú,,,,


Xin giữ lại những gì thơ mộng cũ,

Xin trọn đời ấp ủ để làm riêng.

Cho tình thơ chảy mãi đến triền miên,

Để tiếp tục lời nguyền yêu trọn kiếp,,,,!


Thơ: +Nguyễn ngọc Hồng Phước​



Nguồn:Lời nguyền trọn kiếp
Chia sẻ cho bạn bè :

Chuyện tình cây và lá

Vào một ngày cuối mùa thu nhạt nắng

Chiếc lá buồn ngồi thầm lặng buồn thiu

Gió heo may trôi lãng đãng dập dìu

Làm lá sợ sẽ rồi xa cây mãi…


Cây lạnh lùng chẳng ngước đầu nhìn lại

Mà lòng đau, máu rỉ giấu trong lòng

Cô đơn buồn trơ trọi giữa mùa đông

Xa lá rồi cây thấy lòng đau lắm


Chiếc lá rồi cũng ra đi thăm thẳm

Cây cố níu bằng giọt nhựa sau cùng

Đêm trôi qua rồi lá vàng cũng rụng

Lòng bẽ bàng, cây ngơ ngác, đau thương


Lá trôi đi nhằn nhọc suốt canh trường

Lòng uất hận cây không lần cố giữ

Rồi nhớ về những ngày xuân quá khứ

Lá chết đi, tan biến, giữ hận sầu


Nhưng suốt đời lá nào có biết đâu

Cây thức trắng trong đêm thâu gió trở

Cố sức mình nhọc nhằn từng hơi thở

Nhưng vẫn đâu xoay chuyển được duyên đời


Chết tâm hồn, đông khơi nỗi chơi vơi

Cây đơn côi một mùa không bóng lá

Giấu trong lòng thẳm sâu tình băng giá

Ôm nỗi buồn muôn thuở chẳng thành đôi


Người đời nhìn duyên tình mãi chia phôi

Lá và cây chuyện một đời dang dở

Người thương lá, người trách cây sao nỡ … !

Ai thấu cho định mệnh đã an bài !


Thơ sưu tầm



Nguồn:Chuyện tình cây và lá
Chia sẻ cho bạn bè :

Mẹ dặn

Con về bên đó làm dâu

Mẹ đây khuyên nhủ những câu đời thường

Đêm đầu chồng bế lên giường

Thì con chịu khó mà nhường nó nha


Sáng mai dậy sớm cửa nhà

Sáng mai để ý bà gia làm gì

Con đừng điện thoại,ti vi…

Mà lo cơm nước đứng đi nhẹ nhàng


Nói năng là phải rõ ràng

Nói năng là phải đường hoàng nhá con

Chân thành hơn sống véo von

Quan tâm hơn cả ôm hôn mặn nồng


Việc gì chưa thạo nhờ chồng

Nên đi chơi khắp bà con láng giềng

Mới về bớt nói chuyện tiền

Cũng đừng có nói luyên thuyên chuyện tình


Đừng nên ăn vặt một mình

Có ăn thì để gia đình cùng xơi

Bố chồng sổ mũi hắt hơi

Thì con chăm sóc nhưng ngồi xa xa


Còn chuyện ăn mặc ở nhà

Thì con phải biết xem là hợp chưa

Mùa hè nên hở vừa vừa

Nhiều khi thoáng quá không đùa được đâu


Còn thêm cái chuyện đi cầu

Con hay có bệnh ngồi lâu câu giờ

Nhà chồng mà phải đợi chờ

Người ta đánh giá đang khờ đó nghe


Nếu mà bị họ cười chê

Thì con đừng cãi, lắng nghe từng lời

Không vui cũng nhớ mỉm cười

Để sau nói lại những lời sửa sai


Tạm thời mẹ dặn hôm nay

Làm dâu không phải mấy ngày là xong

Làm dâu trọn kiếp theo chồng

Các con phải biết đồng lòng sẻ chia…!


@tổng hợp



Nguồn:Mẹ dặn
Chia sẻ cho bạn bè :

Đêm buồn

Rượu mềm môi mà lòng như nuốt lệ.

Ôm trái sầu bước về phía không nhau.

Uống đi người..Giọt nước mắt chẳng mầu

Rồi lặng lẽ… Đếm thương đau ..dang dỡ.


Dòng sông xưa nằm nhớ ai than thở.

Đá rong buồn mắc nợ đứng chơi vơi.

Dẫu đã qua…. Hết phân nữa cuộc đời.

Nhưng mãi gọi, Tình ơi.. Yêu nhớ lắm.


Hạt muối mặn.. Bao nhiêu năm còn mặn.

Nhớ rồi thương.. Mới thấy thấm chữ yêu.

Tình đã say… Khi thiếu nhớ nhau nhiều

Lúc trống vắng. Liêu xiêu… như sắp ngã


Con tim khóc… Tình xa… Chua xót quá

Lệ chảy xuôi lăn trên má chạnh lòng

Chữ tình sầu… Lắng đọng giữa hư không

Chấm than (!) rớt cuối dòng… Thay nước mắt..!

Stam.



Nguồn:Đêm buồn
Chia sẻ cho bạn bè :

Trái tim khờ

Đã bao lần em định nói chia tay

Nhưng trong em vẫn còn yêu anh quá

Biết xa anh em sẽ thành người lạ

Nên ngập ngừng cân nhắc mãi không thôi .


Sâu tận lòng em sợ cảnh chia đôi

Bởi yêu anh trái tim mình không nỡ

Nhưng thâm tâm sợ mối tình tan vỡ

Thật đau lòng nói hai tiếng từ ly.


Tình trong em không quên nổi bởi vì

Những phút giây tình anh trao ngày ấy

Nên khóc hoài biết làm sao được vậy

Bởi trong lòng em không thể quên anh .


Ôi vòng tay làn hơi ấm trong lành

Em khát khao mình bên nhau mãi mãi

Nhưng trong em có chút tình lo ngại

Bởi vì anh quá phong nhã hào hoa .


Nên em lo không thể giữ yên nhà

Mà mất anh em sẽ buồn đau lắm !

Một mối tình trong tim em sâu thẳm

Hiểu không nào…khi phải nói chia tay


Biết xa anh khi tình thắm đang say

Day dứt lắm nên hàng mi đẫm lệ

Bởi tình anh đối với em không thể

Trái tim khờ …không đủ sức yêu anh !

st



Nguồn:Trái tim khờ
Chia sẻ cho bạn bè :

Anh mệt rồi chẳng đủ sức nữa đâu

Anh mệt rồi rất muốn được nghỉ ngơi

Xoá ký ức và thôi không nghĩ nữa

Người đã bước qua đời anh và trao từng câu hứa

Để bây giờ lạc lõng nỡ đành quên


Ừ ! Suy cho cùng cũng chỉ là thói quen

Người đã gặp cho anh niềm vui ấy

Bên kẻ khác người có làm như vậy ?

Tội tình gì anh phải nhớ phải đau


Ký ức nào rồi cũng sẽ qua mau

kỷ niệm cuối là câu chào ở lại

Người đừng khóc hãy ra đi mãi mãi

Tìm tương lai, lẽ phải cho chính mình


Nếu một ngày thế giới bỗng thật xinh

Mình gặp lại cả hai cùng hạnh phúc

Và khi ấy, có nhói nơi lồng ngực

Hãy cứ cười giống lúc mình mới quen !


Anh mệt rồi… chẳng đủ sức đứng lên

Để yêu ai như lần đầu tiên ấy… !


Thơ sưu tầm



Nguồn:Anh mệt rồi chẳng đủ sức nữa đâu
Chia sẻ cho bạn bè :

Chia tay mùa hạ

Chia tay rồi sao thấy buồn muốn khóc

Là bồi hồi với nỗi nhớ khôn nguôi

Bấy lâu nay đang êm ả ngọt bùi

Giờ tạm biệt nên nghẹn ngào nức nở


Chia tay hạ đường thu về rộng mở

Cho luyến lưu thêm nuối tiếc muộn màng

Tóc em dài làn gió thoảng mênh mang

Chùm phượng vĩ trên tay hồng e ấp


Tạm biệt nhé một mùa hoa đỏ thắm

Xác phượng buồn đưa tiễn bước chân em

Nhớ hôm nào tha thiết mộng êm đềm

Hoa tô điểm bài thơ tình mùa hạ


Sáng hôm nay nghe vi vu xào xạc

Chiếc lá vàng đã theo gió vương bay

Anh đâu rồi anh nơi ấy có hay

Thu đã đến mùa thu đang về đến



Nguồn:Chia tay mùa hạ
Chia sẻ cho bạn bè :

Anh mệt rồi chẳng đủ sức nữa đâu

Anh mệt rồi rất muốn được nghỉ ngơi

Xoá ký ức và thôi không nghĩ nữa

Người đã bước qua đời anh và trao từng câu hứa

Để bây giờ lạc lõng nỡ đành quên


Ừ ! Suy cho cùng cũng chỉ là thói quen

Người đã gặp cho anh niềm vui ấy

Bên kẻ khác người có làm như vậy ?

Tội tình gì anh phải nhớ phải đau


Ký ức nào rồi cũng sẽ qua mau

kỷ niệm cuối là câu chào ở lại

Người đừng khóc hãy ra đi mãi mãi

Tìm tương lai, lẽ phải cho chính mình


Nếu một ngày thế giới bỗng thật xinh

Mình gặp lại cả hai cùng hạnh phúc

Và khi ấy, có nhói nơi lồng ngực

Hãy cứ cười giống lúc mình mới quen !


Anh mệt rồi… chẳng đủ sức đứng lên

Để yêu ai như lần đầu tiên ấy… !



Nguồn:Anh mệt rồi chẳng đủ sức nữa đâu
Chia sẻ cho bạn bè :

Bóng chim tăm cá

Nắng chiều nhẹ rớt ngoài hiên,

Mây thu dừng lại nghiêng nghiêng ánh nhìn.

Lặng thầm ôn lại lời tình,

Nhiều yêu thương quá sao mình lại xa ?

Lâu rồi ngỡ mới hôm qua,

Điệu yêu văng vẳng, lời ca ngọt ngào.

Nắng mai, làm ửng má đào,

Mưa chiều, mắt biếc xuyến xao cả hồn.

Đêm nào, lưu luyến hoàng hôn,!

Sợ ngày rơi vỡ nữa hồn của đêm.!

Trăng khuya tuôn chảy vào tim,

Giọt thương đầy nhớ, lời êm đầy tình.

Lẽ nào chuyện của chúng mình,

Tan theo bọt biển vô tình ngoài kia.?

Mỗi đêm chờ đợi ai dìa,

Bóng chim tăm cá tàn khuya lạnh lùng….!!


Thơ: +Nguyễn ngọc Hồng Phước



Nguồn:Bóng chim tăm cá
Chia sẻ cho bạn bè :

Sầu tương tư

Đêm mơ dáng người về bên cửa

Tỉnh dậy rồi một nửa nơi đâu?

Tay ôm nỗi nhớ nát nhàu

Bóng ai đang lẩn trốn vào tim em!


Giật mình để tìm xem hơi thở

Khép cửa lòng, muốn mở lại thôi

Nụ hôn đã nhạt bờ môi

Cớ sao tim vẫn bồi hồi luyến thương!


Từ dạo biết vấn vương tình ái

Là đau sầu thảm bại, người ơi!

Nén lòng giấu giọt lệ rơi

Tiễn người quay bước về nơi cuối đường


Đời phiêu bạt, gió sương viễn xứ

Kiếp phong trần, em giữ được không?

Ba chìm bảy nổi long đong

Trăm năm em vẫn đợi mong người về


+NGUYEN THANH​_



Nguồn:Sầu tương tư
Chia sẻ cho bạn bè :

Lỡ duyên

Một chiều tôi nhặt tình rơi,

Tan hoang vỡ vụn, chơi vơi giữa dòng.

Xót xa ứa lệ lưng tròng,

Co ro dáng nhỏ, lòng không mong gì.

Thế là từ đó tôi si,

Đêm thì thương tưởng, ngày thì nhớ nhung.

Nguyện làm suốt kiếp tình chung.

Nghĩa nhân kim cải sẽ cùng nhau chia.

Đâu ngờ vào một ngày kia.

Yêu đương vỗ cánh bay dìa nơi xa.

Chắc là do trận phong ba,

Hay là do bậu không qua bảo lòng !!

Thôi đành tiếp tục phòng không.

Chép thương vào nhớ, tình nồng vào thơ.

Cũng là chỉ để dành mơ.

Mỗi khi chiều xuống thẫn thờ mà thôi.

Dẫu sao cũng lỡ duyên rồi,

Xin lưu giữ mãi tình côi vào hồn ..


+Nguyễn ngọc Hồng Phước



Nguồn:Lỡ duyên
Chia sẻ cho bạn bè :

Thu và nỗi nhớ

Dường như mỗi độ đón thu sang

Chiều rơi bàng bạc… lá thu vàng

Ngọn gió thu phong về man mác

Là lúc thi nhân lại bàng hoàng…


Vãng cảnh trời thu chỉ thêm sầu

Lác đác cành trơ lá về đâu?

Hoang liêu phủ kín màu rêu úa

Mây trắng trùng dương sóng bạc đầu


Tình thơ nuốt lệ cảnh chia xa

Cám cảnh cô đơn buổi chiều tà

Hoa xuân đã héo rơi thêm vắng

Hạ cũng tàn phai tuổi đã già !


Rồi mỗi mùa thu, một nhớ thương

Úa vàng như lá chết ven đường

Tìm trong xác lá lời thơ cũ

Chợt thấy bẽ bàng, tim vấn vương!


Người hỡi! Mùa thu rồi sẽ qua

Như người rồi dần cũng cách xa!

Mai kia mỗi độ mùa thu đến

Nhặt lá bên đường nhớ tình xa.!..


Ngọc Dung



Nguồn:Thu và nỗi nhớ
Chia sẻ cho bạn bè :

Nỗi đau cuộc sống

Cuộc sống này…. Buồn lắm phải không em

Tuổi thơ bé…. Đời bon chen khốn khó

Cơn mưa xa…. Dập dồn trong giông gió

Thân mồ côi…. Xã hội bỏ dọc đường


Biết tìm đâu….. Một mái ấm thân thương

Khi đêm xuống…. Muôn lẻo đường hẻo lánh

Những cơn gió…. Mưa trở mình ớn lạnh

Đất là nhà….. Màn đêm rách che thân


Trẻ lấm lem….. Thiếu manh áo tấm quần

Kiếm bữa ăn….. Thêm vạn lần nước mắt

Người giầu sang….. Có bao giờ đau thắt

Nhìn tuổi thơ….. Góp nhặt từng miếng ăn


Cha mẹ sinh….. Dẫu vất vả khó khăn

Còn hay thác….. Để đời hằn in vết

Trẻ cút côi….. Sống mà như đã chết

Cao xanh ơi….. Ông moi mệt lắm không


Tôi nhìn em….. Mà đau xé cõi lòng

Tuổi cắp sách….. Bờ môi hồng da trắng

Giờ thì sao….. Một kiếp người cay đắng

Có lẽ nào….. Góc thầm lặng là đây


Các bạn ơi…… Chung góp một bàn tay

Xây mái ấm….. Trẻ đỡ ngày mưa gió

Vừa lọt lòng….. Đã bị đời ruồng bỏ

Nối vòng tay….. Mở cửa ngõ bình minh


TRẦN HẠ VI



Nguồn:Nỗi đau cuộc sống
Chia sẻ cho bạn bè :

Mời anh về xin lỗi tôi không tiễn

Ừ phải đấy tôi quên anh rồi đấy

Thế thì sao? anh định trách móc gì?

Ngày tôi buồn anh bỏ mặc tôi đi

Đau đến chết cũng vì anh đấy


Đừng về đây cố tình cho tôi thấy

Còn yêu tôi, muốn ở lại với tôi

Tôi vì anh đã khóc quá nhiều rồi

Còn yêu cũng không đời nào quay lại


Tôi với anh suốt đời này mãi mãi

LÀ NGƯỜI DƯNG, DỪNG LẠI Ở “ĐÃ TỪNG”

Đừng bao giờ nói tiếng “vẫn còn thương

Anh không đáng để tôi quan tâm nữa


Đừng cố níu bằng đôi ba câu hứa

Tôi trước đây đã chết rất lâu rồi

Tôi bây giờ chỉ yêu mình tôi thôi

Mời anh về, xin lỗi, tôi không tiễn


Laika



Nguồn:Mời anh về xin lỗi tôi không tiễn
Chia sẻ cho bạn bè :

Đã bao giờ

Đã bao giờ anh thấu hiểu tình em

Và cảm nhận lời trái tim muốn nói

Tình chân thành tiếng yêu thương vẫy gọi

Niềm hạnh phúc len lõi cả nỗi đau


Mỗi vần thơ thấm giọt nhớ nhiệm mầu

Niềm trăn trở tận đáy sâu góc khuất

Bờ môi run con tim yêu thổn thức

Nỗi khát khao rạo rực dậy sóng dồn


Nhớ anh nhiều em thầm khẽ gọi tên

Gói tâm tư dấu vào miền sâu thẳm

Giọt lệ sầu vương gối đêm thanh vắng

Chợt chạnh lòng thao thức viết vần thơ..!!!

Stam.



Nguồn:Đã bao giờ
Chia sẻ cho bạn bè :

Gửi lại thời gian

Tôi sẽ về nơi góc nhỏ riêng tôi

Xóa quên đi những bồi hồi kí ức

Bước vô tư, giữa dòng đời ” sống thực

Loang lổ nhiều ‘ đâu chỉ vết thương đau’


Mai tôi về, nơi ấy có ra sao

Đành chấp nhận, ôm nỗi đau’ làm nhớ!

Biết ngoài kia còn lắm trò’ hư dở

Mặc thói đời, họ ganh tị, hơn thua!


Hạ qua đi, thu đến cũng giao mùa

Mong nắng ấm, theo gió lùa ‘góc nhỏ

Bước thềm rêu đã nhốm màu lá cỏ

Hạ xa rồi, sắc đỏ cũng tàn phai


Gói nềm riêng ta trả lại tháng ngày

Mong ai đó suốt đêm dài trọn giấc

Vượt dòng trôi, đạp sóng đời bẩn chật

Nguyện với lòng, sống thật với cô đơn


+NGUYEN THANH​​



Nguồn:Gửi lại thời gian
Chia sẻ cho bạn bè :

Yêu mãi người thôi

Em vẫn là… cô gái thích làm duyên

Thích điểm trang tô hồng lên đôi má

Cũng biết đau buồn khi mình vấp ngã

Biết giận biết buồn .. ai bỏ em đi…


Nước mắt sẽ buồn hoen ướt rèm mi

Khi ai đó kia …làm em bật khóc

Anh đến vuốt ve hôn lên làn tóc

Thôi chớ giận hờn… yêu lắm người yêu !


Em rất bình thường…đôi lúc làm kiêu

Thích được cưng chìu nâng niu làm nũng

Đôi lúc trong em vẫn còn rất vụng

Nhưng vẫn thương nhiều… để đó anh lo


Đôi lúc một mình bó gối co ro

Muốn có anh bên nhỏ to chăm sóc

Nhiều lúc giận hờn bỗng nhiên muốn khóc

Anh đến cạnh rồi … miệng mĩm cười thôi !


Khi có anh rồi em chẳng đơn côi

Giấc mơ tình yêu bên bờ hạnh phúc

Xin nhé một lời …ai cho lời chúc

Chúc cả cuộc đời… yêu mãi người thôi !


Khi có anh rồi em chẳng đơn côi

Giấc mơ tình yêu bên bờ hạnh phúc

Xin nhé một lời ai cho lời chúc

Chúc cả cuộc đời… yêu mãi người thôi !


@Ngọc Suri



Nguồn:Yêu mãi người thôi
Chia sẻ cho bạn bè :

Tiếng yêu thương

Đừng khi nào để rớt tiếng yêu thương !

Dù ai đó có làm ta nhỏ lệ.

Bởi ân nghĩa đong đầy là như thế.

Chẳng lẽ đời cứ để mãi chia xa !


Đừng bao giờ coi thường đời tạo hóa.

Xấu đẹp gì cũng được cả mà thôi.

Sống yêu nhau đâu phải chi có tội.

Đánh mất tình mới bị lỗi người ơi !


Khi chia xa lòng ta đau vời vợi.

Vậy chi bằng đừng để nghĩa rời xa.

Sống yêu thương vỗ về khi đau ốm.

Một kiếp người ta trọn kiếp phu thê.


Chuyện bạc tiền chỉ phù du dâu bể.

Nay có đầy rồi lại hết mà thôi.

Tình nghĩa yêu không bạc vàng sánh nổi.

Vậy nên đời chớ trọn lối đi riêng !


Thanh Vân !



Nguồn:Tiếng yêu thương
Chia sẻ cho bạn bè :

Buồn không tên

Em giữ lại một chút buồn để khóc

Một chút vui em vẫn hát cho người

Dấu niềm riêng ở trong mỗi nụ cười

Rồi chợt thấy trái tim mình đau nhói.


Em giữ lại trong ái tình được mất

Thấy gì đâu đau đắu một đêm hoang

Mộng tình vàng xây bằng tiếng than van

Của tiếng đời đắng cay và mặn chát.


Em vẫn hát cho những điều không thể

Đến và đi như vạt nắng chiều phai

Buồn gác lại cho gió về than thở

Để phút này em được khóc hồn nhiên!


+Hoa ngọc Lan​.



Nguồn:Buồn không tên
Chia sẻ cho bạn bè :

Dưới hiên đời

Người ta gọi em là đàn bà cũ

Sắc phai tàn ..ủ rũ dưới bóng đêm

Nước mắt chua , rớt xuống đắng môi mềm

Nép bên đời..che tình thêm đau xót.


Đàn bà cũ ..vốn một thời đã trót

Yêu lỡ, thương lầm ..vàng vọt tình riêng

Họ điên khùng ..trong bóng tối thôi miên

Thân riệu rã ..dưới hiên tình lạnh giá


Đàn bà cũ ..tim dường như hóa đá

Hương nhạt nhòa.. bóng ngã cuối hoàng hôn

Tan cuộc tình.. triệu năm trước từng chôn

Ngàn năm sau.. vẫn buồn tình muôn kiếp


Họ sợ lắm ..trên con đường đi tiếp

Đành ôm sầu ..liếp lá rụng đường yêu

Hơi chua ngoa ..đanh đá có ít nhiều

Đó là điều ..người đàn ông ban tặng


+Thơ Thơ​​​​



Nguồn:Dưới hiên đời
Chia sẻ cho bạn bè :

Người xưa

Thỉnh thoảng vô tình ai đó nhắc tên em

Anh chợt nhớ hình em anh không còn liên lạc

Hình dáng em xưa đã dần dần phai nhạt

Qua rất lâu rồi… có phải thế không em ?…


Anh giữ riêng mình những kỹ niệm đan xen

Màu áo thiên thanh và nụ cười rạng rỡ

Hạnh phúc an yên của tình yêu dang dở

Chỉ bóng dáng em… cứ ngày một xa dần!…


Ai mang thu về gieo nỗi nhớ bâng khuâng

Anh bước phân vân sợ làm đau kỉ niệm

Phía cuối con đường ánh tà dương tắt liệm

Góc phố thân quen… bỗng xa lạ vô cùng!..


Gặp gỡ mà chi giữa kiếp sống vô cùng

Rồi lại nhìn nhau như người dưng ngược lối

Anh giấu tên em vào tháng ngày nông nổi

Khe khẽ ru mình… người ấy gọi cố nhân !


*thơ sưu tầm



Nguồn:Người xưa
Chia sẻ cho bạn bè :

Quên lãng

Có một người từng đã nắm bàn tay

Đã cho nhau những nồng say ân ái

Chung đoạn đường rồi ra đi mãi mãi

Chẳng bao giờ quay trở lại cùng ta.


Có một người dù đã ở thật xa

Nhưng nỗi nhớ vẫn cồn cào trong dạ

Một cái tên nay trở thành xa lạ

Một bóng hình từng da diết nhớ thương.


Có một người lòng chẳng muốn vấn vương

Muốn lãng quên thuở đã từng chung bước

Một tình yêu nay chẳng còn có được

Dù đã từng cùng mong ước nên đôi


Có một người làm lòng thấy đơn côi

Thấy ghét thương, thấy buồn vui, yêu hận

Đã từng mong, đã từng thân thiết nhất

Lạc mất rồi ! lòng luôn bảo tìm quên


Có một người, xưa một thoáng chông chênh

Nay ấm êm bên một người nào khác

Để thế gian bỗng dưng buồn man mác

Khoảng trống vô hình cảm thấy bơ vơ


Có một người luồn sâu những giấc mơ

Cũng hiện hữu như chưa hề quên lãng

Giữ trong lòng thành niềm đau câm lặng

Ẩn sâu vào miền quên lãng muôn thu…

St



Nguồn:Quên lãng
Chia sẻ cho bạn bè :

Trái tim khô

Anh vụng về hờn dỗi phút bên tôi

Cũng chỉ bởi mình ngây ngô quá đỗi

Anh lại trách tình em sao gian dối

Nên cố tình lãng tránh phút yêu đương


Anh biết Tôi từng trải chốn thương trường

Những mối tình đi qua đều dang dở

Nên thấy mình nhỏ nhoi và bỡ ngỡ

Trái tim này mong mỏi chút tình em,


Phút ân cần chớm nở vội tàn nhanh

Rồi lỡ bước đành quay đi câm lặng

Đôi vai gầy nhỏ nhoi trong gió thoảng

Heo may về run rẩy, nắng hanh hao


Lời chia tay, đơn giản vậy hay sao?

Không lý do không một lời cân nhắc

Bỗng thấy lòng nghẹn ngào trong tiếng nấc

Nên giận mình hay trách cứ em đây?


Có phải tình anh chỉ là những thoáng giây

Lướt qua đời em không chút gì dấu vết

Hay bởi vì con tim em giờ đã chết

Nên lạnh lùng chối bỏ cả tình anh…


Ngọc Dung



Nguồn:Trái tim khô
Chia sẻ cho bạn bè :

Người ơi

Nắng đã tắt hoàng hôn dần buông xuống

Bản nhạc buồn vang vọng giữa thinh không

Đêm dần trôi chở theo nỗi nhớ mong

Người nơi ấy …. có còn không chốn cũ ?


Tháng ngày qua lối mòn xưa rêu phủ

Anh âm thầm tìm lại dấu chân quen

Kỹ niệm buồn sao cứ mãi đan xen

Người năm ấy biết bao giờ gặp lại


Ngắm trời xa ánh trăng vàng tê tái

Giọt mưa buồn rơi mãi giữa đêm thu

Đêm bao la với khoản tối mịt mù

Lòng tê dại nghe lời ru ai oán


Tàn một đêm trong men sầu lai láng

Chén rượu nồng chưa uống cạn đã say

Tiếng của người còn vang vọng đâu đây

Mà hình bóng như trời mây xa cách


Nếu một mai giữa đêm trường cô quạnh

Người trở về như sương khói mong manh

Ta xin người dù một thoáng qua nhanh

Người ở lại kề bên anh người nhé … !


@Minh Ha



Nguồn:Người ơi
Chia sẻ cho bạn bè :
 

Tìm kiếm

Ý Kiến - Góp Ý - Đăng Bài

Tên

Email *

Thông báo *

Facebook

Lên đầu trang Xuống cuối trang