Trang rao vặt: http://raovat.xqnb.net/

Bài thơ buồn ngỡ

Đã biết người ta lạnh nhạt rồi
sau lòng cứ nhớ mãi em thôi
dù chưa nhận được câu từ trối
nhưng đã biết em chẳng yêu rồi...

ngày tháng qua mau lá đổi màu
mấy lần lá úa bởi lòng đau
xa người tim khô không còn máu
nên chẳng yêu thêm bóng dáng nào...

có những đêm khuya thức một mình
viết thơ tình yêu gửi về em
nhưng đã biết bao đêm thức trắng
vẫn chưa viết được dẫu một dòng.

biết viết thế nào để cho em
hiểu được tình yêu đã bao ngày
để em biết được niềm cay đắng
khi em vô tình như là băng...

kĩ niệm ngày xưa hãy trôn vùi
vào sâu trong biển nhớ thời gian
những chiều tan học mưa ròng rã
hai đứa nép chung dưới nhánh bàng...

Tôi cứ tưởng đâu sẽ thế này
em bên tôi mãi kể từ đây
nào ngờ cánh chim bay muôn hướng
em chẳng dừng chân ở nơi này...

năm tháng qua rồi lòng nhỡ quên
nào có ngờ đâu ...nhớ thầm tên
chẳng thể quên đi yêu thương ấy
dù chỉ là trong một vài giây...

mỗi lúc cố quên lại nhớ nhiều
người đời nói đúng"nhớ là yêu"
đã bao lần nhớ em trong mộng
và cả nhớ em ở trong lòng...
Sưu tầm
Chia sẻ cho bạn bè :

Ngẫm

Bon chen chi lắm , đời ô trọc 

Quyền chức vang danh được mấy người ? 

Xuôi tay nhắm mắt thân gửi lại 

Một nắm tro tàn rắc biển khơi ! 

Én Mùa Thu
Chia sẻ cho bạn bè :

Đã Khua Rồi

Hoa lan quên nở trên giàn, 
Nhớ ai em để tiếng đàn ngừng đưa ? 
Tiếc gì em, nửa đường tơ ! 
Cho hoa quên nở, trăng mờ quạnh soi .... 
Chờ em đêm đã khuya rồi 
Rộn ràng lá đổ, vàng rơi đầy thềm.
Lưu Trọng Lư
Chia sẻ cho bạn bè :

Niềm vui khi có bạn bè

Không mồi không rượu cũng không bia

Không có dòng sông cạnh bờ kè
Không trăng không gió trời mưa lạnh
Không buồn không tủi cũng không vui.

Chỉ có nơi đây bạn với bè
Vui buồn ai có kể nhau nghe
Dù không mến trọn tình thân ái
Hãy vui khi ta có bạn bè.
Nguyễn Hữu Hiệp
Chia sẻ cho bạn bè :

Phổ thơ bài hát Sầu Lẻ Bóng


Khi cố quên thì lòng càng thêm nhớ
Giữa dòng đời tiếc nhớ chuỗi ngày qua
Những khi vui ôi xé nát tâm hồn
Lòng xe thắt cơn mưa buồn dĩ vãng.

Cơn mưa ngâu của buổi chiều tan tác
Mối tình nào sao đẫm lệ biệt ly
Hỏi thời gian có giúp ích được gì
Đời hai lối biết mai còn gặp lại?

Ta không trách cơn mưa buồn vắng nắng
Chỉ trách lòng buồn vắng những khi mưa
Nhớ đến ai? ta nhớ đến một người?
Buồn lặng lẽ quên ngày dài theo tháng.

Người ta nói thời gian là liều thuốc
Vết thương lòng năm tháng cũng dần qua
Năm tháng trôi ai có biết đâu là
Người bạc bẽo nhưng lòng ta vẫn nhớ?

p/s phổ thơ bài hát Sầu Lẻ Bóng
Chia sẻ cho bạn bè :

Buồn vì một kẻ si tình

Còn đây một cánh hoa tàn
Tơ lòng đã đứt dây đàn chẳng kêu
Người buồn cảnh vật đìu hiu
Đàn sao lỡ nhịp mang nhiều tiếc thương

So dây cho vẹn đôi đường
Lắng lòng chợt nghĩ chuyện thường xảy ra
Đời người đâu mỗi riêng ta
Buồn trong nhân thế đâu là riêng ai

Tình buồn rồi cũng phôi phai
Năm dài tháng rộng có ngày cũng quên
Nhớ người ta lại gọi tên
Vu vơ lại nghĩ bắt đền thời gian

Làm thơ ta lại đánh đàn
Tình như mây khói lỡ làng còn đâu
Đàn kêu cung oán cung sầu
Không gian tĩnh lặng đêm thâu một mình
Để cho một kẻ si tình
Say sưa ca hát quên tình dỡ dang !

Nguyễn Hữu Hiệp
Chia sẻ cho bạn bè :

Buồn vu vơ ...

Lúc buồn lại nghĩ vu vơ
Gom mây góp gió làm thơ tình buồn
Buồn nào làm giọt lệ tuôn
Tình nào đem đến nỗi buồn trong ta

Hay là tiếng hát lời ca
Nghe sao thương quá thiết tha lòng người
Nghĩ gì đây hỡi người ơi
Biết bao nhiêu chuyện cuộc đời ngổn ngang

Đời theo năm tháng phai tàn
Có ai đứng đợi thời gian quay về
Đường đời dài bước lê thê
Quên đi giấc mộng ngủ mê qua rồi

Mây buồn theo gió mây trôi
Có chăng còn lại mỗi tôi nơi này
Đứng nhìn xa tít chân mây
Trông nơi đầu gió cho ngày qua mau

Ngày mai ai biết thế nào
Đời ta rồi sẽ ra sao hỡi người
Bây giờ buồn quá người ơi
Thôi ta đi ngủ cho đời thêm vui.
Nguyễn Hữu Hiệp
Chia sẻ cho bạn bè :

Thơ buồn cafe đắng

Đêm khuya thao thức giấc chẳng lành
Phố phường đã ngủ tiếng lặng câm
Cà phê hôm nay nhiều vị đắng
Đắng môi hay đắng ở trong lòng?
Nguyễn Hữu Hiệp
Chia sẻ cho bạn bè :

Ngày xưa ơi ? có bao giờ trở lại

Ta vẫn ngồi đây vẫn đàn vẫn hát
Vẫn ngân nga với khúc nhạc tình tang
Dù lời ca không giai điệu rộn ràng
Nhưng cũng xua đêm buồn trong lặng lẽ

Ai đâu biết nhân gian còn có kẻ
Bởi vì ai mà người đã đổi thay
Cố tìm quên trong tiếng nhạc mỗi ngày
Ai biết được bao giờ xưa trở lại?
Nguyễn Hữu Hiệp
Chia sẻ cho bạn bè :

Bài thơ về trăng

Trăng khuya trăng khuyết trăng mờ
Trăng ơi có tự bao giờ hỡi trăng
Trăng mờ sương phủ mây giăng
Trên kia có phải chị Hằng đứng trông

Trăng buồn trăng biết gì không
Nơi đây có kẻ nhớ mong một người
Nhớ ai những lúc khi cười
Làm ta xao xuyến biết đời nào quên

Tình nào đã khắc ghi tên
Lệ nào đã lỡ rơi trên mắt rồi
Mây buồn theo gió mây trôi
Còn đây ký ức trong đời khó phai

Tìm vui với chén men say
Mong sao đến một ngày sẽ qua
Bởi buồn đâu chỉ riêng ta
Buồn trong nhân thế đâu là riêng ai

Chỉ cần nghĩ đến ngày mai
Năm dài tháng rộng phôi phai tình này.
Nguyễn Hữu Hiệp
Chia sẻ cho bạn bè :

Nhớ hôm nào ...

Nhớ hôm nao tình buồn biết mấy
Để quên đời tìm chút niềm vui
Người say sưa vui với cây đàn
Tình đã lỡ không hờn không oán

Rồi từ đó khi buồn người hát
Với cây đàn dạo phím ngân nga
Vì khi buồn người mới hát ca
Dù lỡ nhịp vui nào ai nhớ ?!
Nguyễn Hữu Hiệp
Chia sẻ cho bạn bè :

Thơ buồn thôi nhé người cũ

Thôi nhé quên đi đừng bao giờ nhắc tới
Cũng đừng buồn đừng nhớ để làm chi
Người hổng thương dù ta còn vương vấn
Thì bụi mờ cũng phủ lấp lối ta đi

Khi bao nhiêu ân tình chia lối rẽ
Dù con đường ta chọn của riêng ta
Dù ai thương ai hờn hay ai oán
Biết đoạn trường ta đã lỡ trót mang

Dẫu bao nhiêu tủi hờn và căm giận
Trách làm gì lỡ nhịp mối đường tơ
Người cũng quên đừng bao giờ nhớ nữa
Thôi cũng đành theo lối cũ đường xưa?
Nguyễn Hữu Hiệp
Chia sẻ cho bạn bè :

Thơ buồn nửa đêm

Đêm khuya người lại đánh đàn
Ngân nga khúc hát lỡ làng không tên
Vì buồn người cố tìm quên
Hay vì nỗi nhớ trong đêm làm buồn

Người buồn ai có biết không?
Hay là người giữ trong lòng mãi thôi
Cũng buồn lặng lẽ đêm trôi
Thời gian đâu có đợi người mãi đâu

Cớ sao nhớ mối duyên đầu
Tình rơi vực thẳm hố sâu mất rồi
Mây buồn theo gió mây trôi
Núi kia còn đợi bồi hồi tiếc thương

Giống như bốn bể trùng dương
Sóng xô sóng trước lẽ thường mà thôi
Biết sao đây hỡi cuộc đời
Nói cho ta biết một lời mà thôi

Để không nghĩ chuyện xa vời
Tìm về lặng lẽ một thời xa xưa ?!

Nguyễn Hữu Hiệp
Chia sẻ cho bạn bè :

Một ngày nghỉ

Hôm nay chủ nhật đi chùa
Cầu mong khấn nguyện điều chưa toại thành
Mọi người nhìn khắp xung quanh
Ai cũng hớn hở thành tâm một lòng
Dòng đời biển rộng mênh mông
Thế gian thử hỏi ai không muộn phiền
Con người đâu phải như tiên
Dòng đời xua đẩy tình tiền trái ngang
Một khi đời đã trót mang
Nghiệp ta phải trả nhân gian kiếp này
Phải chi là giống cỏ cây
Hay là ngọn gió áng mây trên trời
Chẳng cần phải nghĩ người ơi
Chẳng thương chẳng nhớ người nơi phương nào
Người còn nhớ chuyện hôm nao
Là tình còn mãi dạt dào chẳng êm
Thôi gác lại chuyện êm đềm
Bây giờ kể tiếp chuyện thềm trước sân
Trước sân chính điện hai tầng
Có hồ rùa nhỏ có hàng cây xanh
Có tượng Phật bà Quan Âm
Có cây hoa nở quanh năm đó là
Giống cây tên gọi Tha La
Có trong khúc hát bài ca não lòng
Chính điện Thầy giảng bên trong
Bên ngoài mưa đổ mưa không chịu ngừng
Mưa buồn mưa chẳng chịu ngưng
Thời gian tĩnh lặng theo từng giọt mưa
Cuối buổi thì đã giữa trưa
Cơm chay có sẵn ai chưa về nhà
Ở dưới tụ bảy tụm ba
Người ngồi rửa chén lau nhà dọn cơm
Mình ngồi lau dọn tinh tươm
Nào chén nào dĩa chẳng buồn nữa luôn
Đói quá cơm hổng ăn luôn
Ai kêu thì nói ăn cơm sáng rồi
Nói thì là nói vậy thôi
Bụng cứ đánh trông liên hồi chẳng ngưng
Ngoài kia mưa vẫn chưa ngừng
Cổng chùa vắng lặng mưa dừng mãi rơi
Nhanh chân về vội mà thôi
Mưa rơi ướt áo biết nơi nào dừng
Đi mưa nhưng cũng vui mừng
Một ngày ý nghĩa ta từng trải qua
Giờ buồn nghe một khúc ca
Vì đợi vẫn đẹp vẫn là của ta ?!

Nguyễn Hữu Hiệp
Chia sẻ cho bạn bè :

Thơ tình buồn nguồi ngắm trăng

Ngồi buồn ngắm ánh trăng thanh
Sao thời gian lại trôi nhanh hững hờ
Có trăng có gió thành thơ
Có đàn ta hát vu vơ lời tình
Buồn vì chỉ có một mình
Phải chi có bạn tâm tình thì vui
Buồn theo năm tháng chôn vùi
Câu ca tiếng hát làm vui cuộc đời
Men say tiếng nhạc lả lơi
Quên đi những chuyện trong đời đã qua
Lời tình một khúc hoan ca
Lắc lư theo nhạc mình ta với đời!

Nguyễn Hữu Hiệp
Chia sẻ cho bạn bè :

Một người đã xa


Một người đã xa

Em muốn khóc cho nhẹ bớt cõi lòng
Cho vơi đi hình bóng anh, trong em luôn rực cháy
Có những lúc em muốn vùng ra và bỏ chạy
Để nỗi nhớ anh không dậy sóng trong tim.

Có những khi em muốn nhấn chìm
Những cảm xúc trong em bừng lên, thiêu đốt
Có phải đôi mình trẻ con và bồng bột?
Làm hoang tàn, lạc lối một tình yêu.

Cũng có thể ta yêu nhau chưa đủ nhiều
Nên buông tay nhau trong chiều buồn, hoang hoải
Có khi nào, anh chợt giật mình nhìn lại
Để thấy mắt em sương đọng lại trên mi

Có những khi em muốn ngủ li bì
Để khi dậy, em cho anh vào giấc mộng
Khi đấy tim em không còn nhói đau và xúc động
Những lúc ai đó vô tình gợi nhắc tới anh

Một đêm dài, mình em nhỏ bé, mong manh
Gió mùa đông quất từng hồi làm em buốt lạnh
Mưa vô tình sao không chịu tạnh
Cứ mãi rơi hoài, gió gào thét tên anh

Trái tim em có phải quá mong manh?
Tưởng mấy lần đã lành sao còn buốt nhói
Những lúc buồn nó vẫn cồn cào và réo gọi
Bao yêu thương nhung nhỡ mãi khôn nguôi

Đã bao lần em gửi anh vào miền kí ức xa xôi
Nhưng sao em cứ quay đầu nhìn vào quá khứ?
Nụ cười anh, tâm trí em sao cứ giữ?
Để mỗi đêm về lại nhung nhớ ưu tư…

Nỗi đau mà sao em cứ cố giành lấy khư khư
Sao không cho ngủ yên nơi thẳm sâu miền kí ức
Để một ngày nó không còn đau và thổn thức
Bầu trời bình yên, nắng sẽ sáng rực tình em.
Nguồn sưu tầm
Chia sẻ cho bạn bè :

Phố buồn cô đơn


Phố buồn cô đơn

Gió đã trở mùa… em ở đâu?
Để anh tan nát trong cõi sầu
Cafe một mình anh đơn độc
Phố vắng, đêm buồn… nhớ thương nhau

Đông đã sang rồi đông đã sang
Phố buồn mình anh bước lang thang
Đường đời lắm nẻo đầy sương gió
Kiếp làm người còn phải gian nan

Mùa noel nào ta có em
Tình vẫn ngọt ngào sao nở quên?
Bên nhau rồi để xa nhau mãi
Bồi hồi trong nỗi nhớ dịu êm

Từ mùa đông ấy anh ra đi
Giọt sầu ai khóc buổi chia ly?
Hoàng hôn màu tím loài hoa biển
Cũng gục đầu cho mối tình si.
Nguồn sưu tầm

Chia sẻ cho bạn bè :

Thơ tình đừng hỏi tại sao tôi yêu em


Em đừng hỏi tại sao tôi yêu em
Tôi chẳng có câu trả lời nào cả
Gói hồn tôi nhờ em cất giữ
Biết người ta có chịu ưng lòng?

Đừng hỏi tại sao tôi nhớ em
Câu trả lời chỉ là im lặng
Ngày xa cách tưởng mười năm không gặp
Hoa héo tàn như thiếu nửa giọt sương

Lần gặp gỡ có phải là định mệnh?
Bóng hình em tiềm thức mãi nghĩ suy
Yêu là yêu không ai trả lời được
Tại sao nàng cho lãng tử chờ mong?

Đừng hỏi nhé người con gái tôi yêu

Để tôi đốt chút lửa tình sưởi ấm
Mùa đông về không hề se lạnh
Tuy rằng em giờ chưa cạnh bên tôi.

Nguồn sưu tầm
Chia sẻ cho bạn bè :

Đầu xuân và nỗi nhớ


Ta lại nhớ nhiều, buổi chiều nay
Ngoài kia, mưa bụi lất phất bay
Lòng ta lạnh lẽo bên nỗi nhớ
Chẳng biết cùng ai để tỏ bày.

Ta nhớ quá nhiều, buổi chiều nay
Đông tàn, xuân tới, ngập heo may
Ai ơi, nỗi nhớ, còn hiu hắt
Chẳng thể làm sao được đủ đầy.

Ta lại nhớ nhiều, lúc xuân sang
Ngắm xuân mà lòng lại ngỡ ngàng
Bao mùa xuân nhỉ, bên nỗi nhớ
Nhớ hoà trời đất, nhớ mênh mang.

Mây trắng ngẩn ngơ, trộn khói bay
Gió vờn bóng gió, suốt đêm ngày
Mênh mang điệu nhạc, xuân đưa tới
Rượu nồng chưa cạn, đã ngà say.

Nỗi nhớ đầu xuân, mãi ngập lòng
Bóng người trong mộng, mãi chờ mong
Người đi nơi ấy nhiều nỗi nhớ
Nỗi nhớ đầu xuân, nhớ đỏ lòng.
Chia sẻ cho bạn bè :

Sóng hờn

Mấy mùa xa 
Anh chưa về lại
Triều cứ dâng
Gió cứ nổi nênh
Sóng vẫn ngủ
Đợi người cuối bãi
Để bây giờ
Trút hết về anh

Lý Viễn Giao
Chia sẻ cho bạn bè :

Mùa Vu lan nhớ

Nén nhang thơm ngát hương xưa
Dìu con trôi về miền nhớ
Chập chờn Vu Lan mấy thưở
Chuông chiều thấm ướt hơi mưa

Nổi chìm nhăn nếp trán cha
Khóc cười cạn vơi mắt mẹ
Dậm dài lòng con vò xé
Ngày đi biền biệt chia xa

Vu Lan này con không về
Cũng chẳng lên chùa tụng niệm
Thắp nén nhang nhờ gió chuyển
Gửi thơm lòng đất phương quê

Chia sẻ cho bạn bè :

Vu lan nhớ mẹ


Mẹ tôi là người ngay thẳng
Trần gian sớm phải đọa đày
Lam lũ một đời mưa nắng
Bao lần ngậm đắng nuốt cay

Thân cò dãi dầu lặn lội
Tất bật long đong tối ngày
Thế thời mấy phen thay đổi
Gặp buồn nhiều hơn gặp may

Cam phận con sâu cái kiến
Bơ phờ thật giả vần xoay
Bẽ bàng, niềm vui, nỗi tủi
Ngẩn ngơ, vận rủi, cái may

Kiếp người có chi thay đổi
"Con cò mày đi ăn đêm"...

Cái cò mà đi ăn đêm
Chẳng may đạp phải cành mềm
Phận hèn ai thèm cứu vớt
Tủi buồn cứ chất mãi lên

Thế nên mái đầu sớm bạc
Thế nên xác héo hon gày
Bữa đói bữa no đạm bạc
Cháo rau đắp đổi qua ngày

Mấy lần nước mắt mẹ rơi
Tiễn từng đứa con ra trận
Đêm đêm mẹ khấn lên trời
Cầu cho lũ con nguyên vẹn

Nhưng rồi có đứa không về
Chiến trường xa con nằm lại
Chiều chiều mẹ ra bờ đê
Nước mắt theo dòng sông chảy

Một đời nước mắt chảy xuôi
Thắt lòng vì con ,vì cháu
Riêng mình mẹ bỏ quên đời
Chỉ biết nắng mưa tần tảo

Mẹ tôi nay đã không còn
Thắp nén hương thơm tưởng nhớ
Người ta bảo mẹ lên trời
Cổng thiên đường đang rộng mở

Tôi biết mẹ chẳng đi đâu
Vẫn ở ngay bên con đó
Mẹ thương con cháu mẹ nhiều
Tháng ngày chúng còn vất vả

Vì bao năm tháng khỏ đau
Mẹ lo cho các con mẹ
Thiên đường có đẹp có cao
Mẹ bỏ con đi không dễ


Y - C Theo blogcongchien
Chia sẻ cho bạn bè :

Bài thơ say

Bằng hữu cách xa đã lâu ngày
Gặp nhau tay nắm chặt bàn tay
Vài chén giao bôi mừng hội ngộ
Cùng ngấm men nồng say ngất ngây...

Người xưa say ,có như ta say
Có biết bồng bềnh bay lên mây
Có biết cười cho rơi nước mắt
Có hát khan lời cháy đắng cay...

Người xưa say, có như ta say
Có thấy buồn đau tiếc ngày dài
Có thấy mặt đời như mặt nạ
Có thấy lời than như hát hay...

Người xưa say ,có như ta say
Say ngả ,say nghiêng hết cả ngày
Say cái sự đời cay với đắng
Say cái sắt son hóa trò chơi...

Người xưa say, có như ta say
Say thấy chim buồn dưới gốc cây
Say nghe bướm khóc sau bờ đá
Say tưởng chân mình đạp trời mây...

Người xưa say, có như ta say
Rượu uống chan chan,chẳng mềm môi
Nhìn thấy trời cao đang đổ xuống
Thấy đất tan ra dưới đế giày...

Y - C  Blog comchien
Chia sẻ cho bạn bè :

Chiều mưa công viên

Buổi chiều nay mưa tơi như rắc bụi
Công viên buồn thưa thớt bóng người đi
Liễu rủ xuống, tỏ bày hờn tủi
Hình như vừa có cuộc chia ly

Rất chậm chạp,một mình thong thả bước
Lệ hoa khôi, lưu luyến đậu bờ mi
Chút ảo mộng tìm về điều đã mất
Người ấy lấy rồi, người ấy đã mang đi

Gió trả lại lời thương như thoảng gió
Hoa trả hương ,mùa ân ái nồng hương
Cỏ trả những nụ hôn rơi đầy cỏ
Như những bông hoa rụng đỏ bên đường

Lòng thảng thốt đôi gót son dừng lại
Và tay xinh nhặt những đóa hoa rơi
Hoa vẫn thắm như là môi con gái
Em xếp một hình trái tim đỏ tươi

Đã cuối vụ,hoa rụng rơi đầy gốc
Mà sao em xếp vẫn chẳng đầy
Nên hình ấy thành hình tim vỡ nứt
Cứ đỏ loang loang bên gốc cây

Ai chơi trong công viên chiều nay
Mưa rất nhỏ ,mưa không làm ướt áo
Xin đừng nhặt những cánh hoa đỏ tươi màu máu
Là tim em vỡ ra quanh gốc hoa
Chia sẻ cho bạn bè :

Thu về ...

Thu về nằm trong ngấn nước
Ta thấy trong veo mặt hồ
Thu về ôm hôn đầu núi
Ta thấy sương mờ như mơ

Thu về ẩn trong vòm lá
Ta thấy sắc vàng phôi pha
Thu về trong tim con gái
Ta thấy mặt người mộng du

Thu bay lên trời xanh thắm
Ta thấy trăng vàng ngẩn ngơ
Thu gieo vào trong nỗi nhớ
Ta thấy hồn mình bơ vơ...
Y - C
Chia sẻ cho bạn bè :

Bài thơ chiều hè

Gió nhẹ,chiều tà bóng đổ nghiêng
Ve sâu ai oán loạn bên thềm
Phượng đỏ cuối mùa tơi tả rụng
Vời xa phơi phới cánh diều lên

Trăng non còn họa câu thơ cũ
Trời mãn hoàng hôn vẫn làm duyên
Cảnh sắc ngỡ ngàng quen mà lạ
Hình như còn thiếu bóng hình em...
Chia sẻ cho bạn bè :

Bài thơ mùa hạ

Nóng khét đất,gió nồng như hơi lửa
Phượng lập lòe, phố ngập ngụa tiếng ve
Nắng đốt cháy, tóc đen thành tóc đỏ
Bạc mặt,nám da ,vật vã bước vào hè

Đêm mất điện bé thơ gào khan giọng
Mẹ ầu ơ ru nát cả canh khuya
Mấy cụ lão tụ tập nhau tán truyện
Rì rầm như từ âm phủ vọng về

Em không ngủ ngại ngùng nâng then cửa
Lòng còn mơ ngọn gió mát ngoài xa
Trời quánh đặc,oi nồng như ngạt thở
Nên lòng người mơ tưởng đến phong ba...

Sưu tầm
Chia sẻ cho bạn bè :

Thơ buồn Tàn thu

Em có thấy chiều nay buồn không em
Không…không phải tại heo may gõ cửa
Ở ngoài kia người vẫn đông chật phố
Các nẻo đường vẫn kẹt cứng dòng xe

Em có thương da diết bước thu đi
Trong nhạt nắng nhiều rụng rơi tơi tả
Đất quê hương bỗng lạ như đất lạ
Trong mơ hồ khuất nẻo cõi mù xa

Buồn mênh mông, sương rắc đến bao la
Cánh cò mỏi bay tìm miền cổ tích
Nghe đơn côi gọi về chiều cô tịch
Chuông nguyện cầu còn ru hồn cho ai

Em có buồn nhìn theo những tàn phai
Lầu mộng đổ không còn ngày tái dựng
Dầu đã cạn, thắp chi niềm hi vọng,
Giọt lệ buồn ai khóc cho ngày mai

Sưu tầm yahoo
Chia sẻ cho bạn bè :

Giận mùa thu !


Ở nơi nào khi mùa thu đi qua
Còn chút nắng, phơi giùm ta kỉ niệm
Có nỗi nhớ thoáng buồn trong khóe mắt
Có giọt buồn rơi lặng giấu tên em.

Đâu nước mắt khóc cho chuyện cũ
Em đã quên cả lối đi về
Làm sao biết, nếu có là gian dối
Cứ vô tình ta chạy trốn tình ta.

Thôi đã trót yêu em trong giá lạnh
Sao lòng ta chẳng đợi đông về?
Gió vẫn ru những lời ly biệt
Nào phải tại ta, chỉ trách lối đi về...



Chia sẻ cho bạn bè :

Mẹ ơi?

Xưa nghèo con chẳng có gì
Khi về thăm mẹ gói mì nắm thôi.
Bây giờ cuộc sống khá rồi
Của ngon, vật lạ khác hồi ngày xưa
Con về gọi mẹ, chẳng thưa?
Lẫn vào trong gió, trong mưa ngoài đồng.
Mẹ đâu rồi, có biết không?
Con cùng với chồng về lạy mẹ đây.
Mênh mông Trời thẳm Đất dầy...
Giàu mà... mất mẹ, lòng này sao đang!

Quà thăm mẹ chỉ khói nhang
Nghẹn lòng con với hai hàng lệ rơi.
Sưu tầm
Chia sẻ cho bạn bè :
 

Tìm kiếm

Ý Kiến - Góp Ý - Đăng Bài

Tên

Email *

Thông báo *

Facebook

Lên đầu trang Xuống cuối trang