Trang rao vặt: http://raovat.xqnb.net/

Bụi Phấn

Nay đã xa rồi yêu dấu ơi
Nhớ thầy cô nhớ....đến chơi vơi
Trường xưa cánh phượng ngày nao đã
Dõi theo ta để nghẹn muôn lời

Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn
Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn
Viết lên đôi chữ cười vui vẻ
Bảng cũng như ta cũng có " hồn "...!

Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy
Phấn chì bụi phủ tóc như mây
Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh
Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy

Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?
Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm !
Bụi thời gian cứ bay theo gió
Nào biết rày mai sẽ thăng trầm

Rơi như lá úa nay lìa cành
Trên đường gian khổ hóa mong manh
Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã
Giảng giải từng câu thiếu niên thành............

Có biết ngày mai sẽ ra sao
Hạt mầm thầy nảy biết là bao
Bụi trần phấn toả mau phai thắm
Nào biết ngày sau sẽ thế nào !

Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo
Trên mái trường xưa nhạt ngói màu
Tóc người xưa cũng chen sợi bạc
Thầy đó trường đây lệ cứ trào....

Con vẫn yêu sao những điểm 10
Yêu thầy trách phạt học mà chơi
Phút giây ngày ấy như sống lại
Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời

Làm sao để trở lại ngày xưa
Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa
Nào ai không nhớ mình " hưởng " phạt
Quên những trận đòn đã từng chưa?

Ngày nay con vẫn giữ ân tình
Xưa còn non trẻ đã miệt khinh
Thầy - Cô nâng sách tay dìu dắt
Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình

Khi con cất bước xa mái trường
Tuổi người đã đủ để vấn vương
Còn lưu luyến Bạn - Thầy - Cô mãi
Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương
Chia sẻ cho bạn bè :

Ngày Xưa ... Áo Trắng

Ngày xưa thương trộm nhớ thầm 
Thương ai áo trắng lặng câm đứng nhìn 
Tóc dài trong dáng nữ sinh 
Phất phơ trước gió si tình người trai 
Nỗi lòng dám tỏ cùng ai 
Trao nhau bốn mắt u hoài người đi 
Thế rồi ta nhớ ta si 
Ta mơ ta mộng những gì đã qua 
Hay đâu lệ chảy chan hoà 
Mờ trong ảo ảnh lòng ta héo sầu 
Ngày xưa áo trắng còn đâu?
Để tôi ngơ ngẩn tình đầu vấn vương 
Chỉ còn tấm ảnh người thương 
Giờ đây thức trọn canh trường bơ vơ...
Chia sẻ cho bạn bè :

Người đàn bà thứ hai


Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể yêu con_một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh ấy yêu mẹ, mẹ ơi!

Mẹ đã sinh ra anh ấy ở trên đời
Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai.

Mẹ đừng buồn những hoàng hôn, những ban mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con cũng chỉ là cơn gió nhẹ
Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ cả đời anh

Con chỉ là cơn mưa mỏng manh
Người đàn bà khác có thể thay thế con trong trái tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu trọn đời âm ỉ cháy
Anh ấy chỉ dành riêng cho mẹ mà thôi

Anh ấy có thể sống với con suốt trọn cuộc đời
Cũng có thể chia tay ngay ngày mai, có thể !
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào con cũng chỉ thứ hai.
Chia sẻ cho bạn bè :

Có ai không

"Có ai không tôi mượn đỡ bờ vai
Hôm nay tôi buồn, mệt nhoài đến chán
Có ai không, đưa tay cho tôi nắm
Tôi lạnh rồi, cần lắm một cái ôm

Có ai không, cho tôi một nụ hôn
Một nụ cười, và tâm hồn chia sẻ
Có ai không, làm tôi thành mạnh mẽ
Tôi mệt lắm rồi, tôi dễ buông xuôi...."

-- Via: Cafe Trịnh Ca
Chia sẻ cho bạn bè :

Thơ Buồn Từ biệt

Em về đi … đừng nhìn lại phía sau
Anh sẽ vừa đi vừa huýt sáo
Dẫu trái tim mình ngập tràn dông bão
Anh đã quen vui… những lúc rất buồn.

- Từ biệt | Đào Phong Lan.
Chia sẻ cho bạn bè :

AI CŨNG CÓ

Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi
Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối
Anh bỗng hóa thành người lớn bao dung
Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Bởi trái tim anh đã có thừa người khác
Bản tình ca ở bên em anh hát
Sẽ có người diễm phúc sau em
Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em
Những gì thoảng qua mấy ai còn giữ lại
Nhưng với em đó sẽ là mãi mãi
Đừng bận lòng chi với một kẻ qua đường
Đừng bận lòng vì lỡ nói yêu thương
Ai cũng có phút yếu lòng như thế
Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể
Đến bên nhau bằng những phút dối lừa
Chia sẻ cho bạn bè :

BƯỚC EM TRÊN SÂN YÊU

Em rón rén bước vào đời anh
Như một chú chim non nhỏ bé
Ngơ ngác đứng giữa sân yêu vắng vẻ
Khe khẽ cất tiếng hát gọi mời xuân
Em gọi nắng xuống giữa đời anh
Buông những đốm hoa vàng óng ả
Xuân đi qua...đã bước vào mùa hạ
Sao sân yêu vẫn thiếu những tiếng cười
Em run rẩy đứng giữa đời anh
Trong cơn mưa giông dài , buốt giá
Đã chớm Thu... tắt rồi tia nắng hạ
Trên sân yêu lác đác xác lá vàng
Em lặng lẽ bước khỏi đời anh
Trong một ngày Đông mưa giăng xám
Gót hồng đau trên sân yêu ảm đạm
Tuyết rơi rơi...khuất lối đến tim người.
Chia sẻ cho bạn bè :

BỞI YÊU EM NÊN SẦU KHỔ DỊU DÀNG

Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng
Những kỉ niệm đời xin hãy còn xanh
Có một ngày mình bỏ trường bỏ lớp
Cùng ra đi như định luật Trời dành

Nắng bờ sông như màu trang vở cũ
Thuở học trò em làm khổ ai chưa?
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bàn tay xương cầm hờ hững văn bằng

Em hãy đứng trước gương làm dáng
Tự khen minh: "đẹp quá!" đi em
Lỡ mai kia mốt nọ theo chồng
Còn đôi chút luyến lưu thời con gái

Em hãy ra bờ sông nhìn nắng trải
Nhớ cho mình dáng dấp người yêu
Lỡ dòng đời tóc điểm muối tiêu
Còn giây phút chạnh lòng như mới lớn.

Mình hãy trách đời nhau nhiều hư hỏng
Rồi giận hờn cho kỉ niệm đầy tay
Thu miền Nam không thấy lá vàng bay
Anh phải nói: buồm chúng ta màu trắng

Tình cứ đuổi theo người như chiếc bóng
Người thì không bắt bóng được bao giờ
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng. 
Chia sẻ cho bạn bè :

Ai đưa em đi học


Không có anh lấy ai đưa em đi học về
Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học
Ai lau mắt cho em ngồi khóc
Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa

Những lúc em cười trong đêm khuya
Lấy ai nhìn những đường răng em trắng
Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh
Lúc sương mờ ai thở để sương tan

Ai cầm tay cho đỏ má hồng em
Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc....

Không có anh nhỡ một mai em khóc
Ánh thu buồn trong mắt sẽ hao đi
Tóc sẽ dài thêm mớ tóc buồn thơ

Không có anh thì ai ve vuốt
Không có anh lấy ai cười trong mắt
Ai ngồi nghe em nói chuyện thu phong
Ai cầm tay mà dắt mùa xuân
Nghe đường máu run từng cành lộc biếc

Không có anh nhỡ ngày mai em chết
Thượng đế hỏi anh sao tóc em buồn
Sao tay gầy, sao đôi mắt héo hon
Anh sẽ phải cúi đầu đi về địa ngục....
Chia sẻ cho bạn bè :

Thơ tình Chê em còn nhỏ

 Chê em còn nhỏ, anh chả thương
Em ghét anh ghê kẻ tầm thường
Em thèm ai nhớ, mong ai đến
Hờn dỗi một thời chuyện vấn vương

Em chẳng như anh, một ông già
Vô duyên thích bám riết người ta
Ừ, em giận đó , làm sao ha?
Cầm ve, cầm vuốt, tránh em xa!

Nếu em còn nhỏ, lỗi em sao?
Vì chú dại khờ mới thôn thao
Đi theo cô nhóc rồi ảo não
"Bố thí cho anh chút ngọt ngào"
Chia sẻ cho bạn bè :

Thơ tình Cho Anh

Gửi cho anh chút mây trời lãng đãng
Phố trên cao vàng ngát những đóa quỳ
Chiều cao nguyên nền trời xanh vời vợi
Chút sương mờ nhè nhẹ bóng người đi
Em bé nhỏ giữa đời xa lạ vậy
Trở về đây nghe phố gọi mùa lên
Hoa quỳ nở trên đồi xa ngút mắt
Ươm vàng trên những mơ ước không tên
Gửi cho anh chút tình như lá mới
Giữ cho ta những kỷ niệm hao gầy
Mưa nắng mãi nên đời chai sạn thế
Biết làm chi để giữ được mình đây?
Chia sẻ cho bạn bè :

CHO MỘT NGÀY XA


Em chẳng biết tình yêu đến từ đâu
Cũng chẳng biết từ khi nào con tim mình thổn thức
Anh chợt đến thỏa lòng em khao khát
Yêu và được yêu (!)

Con tim anh rộng lớn được bao nhiêu
Có đủ sức chứa hộ em những niềm tin, hy vọng?
Biết rằng nếu yêu anh
Biển đời em dậy sóng
Con thuyền tình yêu liệu có cập bến bờ...

Chưa đủ tự tin để gửi gắm ước mơ
Chưa đủ lớn khôn để sống bằng lý trí
Em nhỏ bé trước đời muôn ngả rẽ
Con đường nào em đến được với anh?
Chia sẻ cho bạn bè :

CHO MỘT NGƯỜI



Tiễn người ra cửa rồi
Tôi quay vào lặng lẽ
Chợt thấy mình cô đơn
Giữa ngỗn ngang bàn ghế


Khi người không yêu ta
Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người
Sao cũng buồn đến thế
Như đánh mất điều gì
Lòng bâng khuâng khó tả
Như thể mắc nợ ai
Món nợ không thể tả
Có lẽ ta thương người
Giờ này đang lủi thủi
Hay là ta thương ta
Từng chịu nhiều hắt hủi
Ngỡ chẵng có gì đâu
Mà sao thành rắc rối
Tất cả chỉ một lời
Nói hay là không nói?!
Chia sẻ cho bạn bè :

CÔ BÉ TÔI YÊU



Cô bé tôi yêu, thích ở nhà,
Ra vườn ve vuốt những cành hoa
Cùng tôi âu yếm chờ sao rụng,
Vào những đêm trăng sáng nhạt nhòa.

Cô bé tôi yêu, rất dịu dàng,
Tuy rằng đôi lúc thật ương ngang,
Tuy rằng đôi lúc hay hờn dỗi,
Tôi vẫn yêu hơn cả ngọc, vàng .

Cô bé tôi yêu ngoan lắm cơ,
Cô hiền, đôi lúc giống Ma-Sơ
Nhưng mà có lúc, thôi không nói,
Nói sợ cổ nghe, bị nhéo giờ .

Cô bé tôi yêu, rất ngọt ngào,
Mỗi lần cô lỡ nhéo tôi đau,
Lại bên thỏ thẻ :"Em xin lỗi,
Đau hở ? lại đây nựng chút nào"

Cô bé tôi yêu, chẳng thích đùa,
Một hôm, lỡ dại khổ tôi chưa,
Khen cô hàng xóm, nhà bên cạnh,
Một trận lôi đình, cả tháng mưa .

Cô bé tôi yêu, thích nói nhiều,
Suốt ngày, thảnh thót gọi "Anh yêu"
Líu lo như tiếng Hoàng Anh hót,
Tôi vẫn thèm nghe cả sáng chiều.
Chia sẻ cho bạn bè :

ĐÚNG NGHĨA TÌNH YÊU



Anh sợ rằng tình yêu ấy mong manh.
Và biết đâu chừng một ngày kia lại trở thành cổ tích.
Dẫu không muốn ở hai đầu khoảng cách.
Anh:"Vạnlý trường thành ...xa mãi bến bờ em "
Chẳng thể nào em hiểu được cho anh.
Những nhớ nhung đợi chờ mòn mỏi.
Cả nỗi hoài nghi và niềm tin oà vỡ.
Chuyện của một người ... Muôn thủa phải không em?
Anh muốn được yêu! Đơn giản chân thành.
Bằng mắt, bằng môi, bằng nồng nàn tay siết.
Đời sống tận cùng nào phải anh không biết.
Nhưng anh muốn chúng mình đúng nghĩa với tình yêu.
Chia sẻ cho bạn bè :

EM CÓ VỀ QUẢNG BÌNH VỚI ANH KHÔNG?

EM CÓ VỀ QUẢNG BÌNH VỚI ANH KHÔNG?
Em có về Quảng Bình với anh không?
Khi mùa xuân còn ngập ngừng ngoài ngõ
Đất miền trung đã qua mùa mưa gió
Nụ hoa vàng xoè nắng sóng bên sông
Em có về Quảng Bình với anh không?
Trong tháng Chạp nước sông Trà xanh lắm
Tuổi thơ anh bao lần chung tắm
Lá thuyền nưa còn trôi mãi giữa dòng.
Em nhớ về đừng nở để anh mong
Khi lang thang giữa phố phường Quảng Ngãi
Gặp kẹo gương thơm lừng môi con gái
Ngọt câu hò lơ đãng bến Tam Thương.
Em nhớ về hởi người thương
Bờ xe nước tạc thơi gian đó
Ai cắt cớ nói chi bao điều khó
Đá La Hà vẫn trỗi mọc còn kia.
Dẫu lòng ta không một chút cách chia
Anh hái tặng em đóa sen hồng Liên Chiểu
Và Quảng Ngãi khi em về sẽ hiểu
Cõi lòng anh là ngọn sóng sông Trà.
Chia sẻ cho bạn bè :

GHEN

GHEN
Cô nhân tình bé của tôi ơi!
Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
Những lúc có tôi, và mắt chỉ
Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi.

Tôi muốn cô đừng nghĩ tới ai,
Đừng hôn dù thấy bó hoa tươi
Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ,
Đừng tắm chiều nay biển lắm người.

Tôi muốn mùi thơm của nước hoa
Mà cô thường xức, chẳng bay xa
Chẳng làm ngây ngất người qua lại
Dẫu chỉ qua đường khách lại qua.

Tôi muốn những đêm đông giá lạnh
Chiêm bao đừng lẩn quất bên cô.
Bằng không, tôi muốn cô đừng gặp
Một trẻ trai nào trong giấc mơ.

Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ
Đừng làm ẩm áo khách chưa quen
Chân tôi in vết trên đường bụi
Chẳng bước chân nào được giẫm lên.

Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi,
Thế nghĩa là yêu quá mất rồi,
Và nghĩa là cô và tất cả,
Cô, là tất cả của riêng tôi.
Chia sẻ cho bạn bè :

Lời cuối cho anh

Lời cuối cho anh
Anh nghĩ gì khi anh nói chia tay
Sao anh không hiểu cho trái tim người con gái
Chỉ biết yêu anh để giờ đây trống trải
Em biết làm gì khi phải thiếu vắng anh
Anh còn nhớ không bao kí ức mong manh
Những ngày mưa mình bên nhau trên phố
Nụ hôn đầu trao em đầy bỡ ngỡ
Tê buốt tim em khi tất cả qua rồi.
Anh có thấu chăng nước mắt em rơi
Đoạn đường em đi giờ đây lẻ bóng
Chỉ mình em vẫn bơ vơ lạc lõng
Những kỉ niệm xưa rất khó để lãng quên.
Anh có vui không khi người Con Gái ấy ở bên
Không phải là em như những ngày xưa ấy
Nỗi nhớ anh trào dâng trong nhức nhối
Em được gì khi em mãi mất anh.
Lời chia tay anh nói sao quá nhanh
Cũng vội vàng như anh đến với người Con Gái khác
Em dại khờ yêu anh không hối tiếc
Em thấy đau khi trao trọn trái tim mình.
Trong trái tim anh đã có một bóng hình
Thay thế em cùng anh bước tiếp
Em quặn thắt trong niềm đau da diết
Anh có biết đâu em yêu anh quá nhiều.
Xưa anh nói với em biết bao điều
Giờ thì anh gửi trọn tình yêu cho người khác
Anh vô tâm em thì quá ngốc nghếch
Thật thà trao anh những rung động đầu đời.
Anh có buồn khi biết em chơi vơi
Trong niềm nhớ chỉ dành cho anh mãi mãi?
Anh có thấy mưa buồn rơi trên lối cũ?
Có thấy em cô độc lối đi về?
Ngày không em anh có thấy não nề
Ngày không anh em cô đơn lạc bước
Em có thấy đâu tình yêu nào phía trước
Vẫn một tình yêu cho ai đó cháy trong tim?
Những ngọt ngào yêu thương anh nhớ hay đã quên?
Dòng tin nhắn cho em anh vô tình vội xoá
Có không anh một tình yêu là tất cả
Hay chỉ đến với em lúc yếu lòng?
Chỉ là em đang cố gắng cười anh biết không?
Để anh thấy không anh em vẫn sống tốt
Một tình yêu vẫn âm ỉ cháy dại dột
Dành cho người đã mãi mãi cách xa em.
Chiều nay mưa con phố vắng bóng em
Có đôi tình nhân bên nhau cùng sánh bước
Có phải anh không-những dấu chân quen thuộc
Tàn nhẫn xoá đi những kỉ niệm có em?
Con đường vẫn in đậm bước chân em
Chỉ có anh vô tình quên đi hết.
Thì anh cứ vui bên ai kia đầy hạnh phúc
Nhưng giữ lại cho em lối cũ của chúng mình.
Em vẫn cố quên đi một mối tình
Gắng bước tiếp con đường dài phía trước.
Không có anh chắc em vẫn sống được.
Đi qua một tình yêu- em sẽ lại sống cho riêng mình.
Chia sẻ cho bạn bè :

Tình Yêu Của Anh

Anh không hứa rằng yêu em suốt kiếp
Không thể cười khi thiếu vắng bóng em,
Anh cũng không thao thức cả một đêm
Không ăn uống chỉ vì em hờn giận.

Anh không thấy lòng mình như trống vắng
Như bầu trời không nắng lúc xa nhau,
Không cùng em đi suốt dưới mưa ngâu
Không lặng lẽ ầu sầu khi xa cách.

Anh không phải dạng người nhiều nước mắt
Không khóc vì lỡ đánh mất em đâu,
Anh cũng không tìm rượu để giải sầu
Không đi đến nơi nào cho dễ chịu.
Anh cũng biết tình yêu không êm dịu
Không thể như một điệu nhạc vần thơ,
Không lặng im bởi những phút mong chờ
Không hạnh phúc bởi những giờ giận dỗi.

Anh xin em xin hãy đừng bối rối
Cuộc tình anh không vẽ bởi màu đâu,
Anh yêu em ngay những phút ban đầu
Tuy giản dị nhưng dài lâu bền vững.


Chia sẻ cho bạn bè :

Chưa bao giờ

Chưa bao giờ anh nghĩ sẽ xa em…
Không về nữa để buồn lên mắt nhỏ
Như dế mèn… ngàn đời lưu luyến cỏ
Đợi em về thơm lại buổi sương mai . . .

Lâu lắm rồi trên quãng đường oằn vai
Mơ chẳng dám nên hoa buồn sương đọng
Em còn để giọt buồn trên mắt đẹp
Anh âm thầm tim khóc mỗi ngày sang

Chiều nay lại mây trời buông lãng đãng
Thu vừa sang chiếc là khoác áo vàng
Tình anh mãi một màu không giống lá
Đợi em về tiếp nối lại trang thơ . 


Chia sẻ cho bạn bè :

Hai sắc hoa ti gôn


Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi

Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường

Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người

Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng


Chia sẻ cho bạn bè :

Nếu một ngày..

Nếu một ngày ta bỗng hết yêu nhau

Anh có đến để gặp em lần nữa?

Hay để em một mình bên khung cửa

Đợi chờ người trong muôn nỗi xót xa.

-------------0O0--------------------

Nếu một ngày mọi thứ bỗng trôi qua

Những kỉ niệm giờ đây đành tan vỡ

Em biết rằng dù một lần lầm lỡ

Nhưng ngọt ngào vẫn đọng mãi trong tim.

-------------0O0--------------------

Nếu một ngày anh bỗng muốn đi tìm

Một hình bóng nơi bến bờ xa lạ

Dù với em tình anh là tất cả

Nhưng nén lòng em sẽ để anh đi.

-------------0O0--------------------

Nếu một ngày anh bỗng muốn chia li

Tìm hạnh phúc nơi chân trời bất tận

Nén nước mắt em không buồn, không giận

Để nhẹ lòng cho kẻ sắp đi xa.

-------------0O0--------------------

Nếu một ngày tình yêu của hai ta

Đã chẳng còn vẹn nguyên như lúc trước

Những kí ức đã không còn ràng buộc

Hãy là người nói trước, được không anh?

-------------0O0--------------------

Nếu một ngày mọi thứ bỗng mong manh

Chỉ đợi chờ một câu rồi tan vỡ

Dẫu biết rằng tình duyên mình dang dỡ

Và ngọt ngào chẳng giữ nổi đôi ta.

-------------0O0--------------------

Nếu một ngày tình anh bỗng phôi pha

Hãy dừng lại tìm cho mình khoảng lặng

Nếu tình yêu sau những ngày trầm lắng

Vẫn không còn… ta sẽ phải xa nhau

-------------0O0--------------------

Nếu một ngày tình yêu có đớn đau

Xin anh hãy tìm đến em anh nhé

Em sẽ là người bạn hiền lặng lẽ

Nhưng không thành một nửa của anh đâu.

-------------0O0--------------------

Và cho dù tình yêu chẳng phai màu

Anh đã chọn cho mình đường phía trước

Thì hãy tin, đừng bao giờ đi ngược

Bởi em không thể đợi anh cuối con đường.

-------------0O0--------------------

Cứ bước đi dù lòng vẫn yêu thương

Và tự tìm cho mình đường đi mới

Hãy tin rằng một ngày mai sẽ tới

Hạnh phúc ngập tràn trên lối anh đi.

-------------0O0--------------------

Dù tình ta nay đã chẳng còn chi

Nhưng hãy cứ như bình thường anh nhé

Để cuộc chia li trở thành lặng lẽ

Để ngọt ngào vẫn đọng mãi trong nhau.

-------------0O0--------------------

Thà một lần em nhận lấy đớn đau

Để ngàn năm tình ngủ yên mãi mãi

Hãy ra đi đừng quay đầu nhìn lại

Để biển tình chôn chặt những yêu thương.


Chia sẻ cho bạn bè :

Ký tự yêu

Những ký tự yêu anh chưa viết bao giờ 
Em đọc lên nghe mùi thảng thốt 
Ngày nhàu nhĩ 
Mưa vội vã 
Đông về... 

Những ký tự yêu anh chưa làm nhạc 
Dòng kẻ đời em đã rạo rực âm thanh 
Ngôn ngữ lập trình 
Hòa âm phối khí 
Xuân hơn hớn cánh đồng em... 

Anh chưa hề vẽ bức tranh mùa xuân 
Em dựng lên ngôi nhà hạnh phúc 
Những đứa trẻ bi bô 
Em phết lên toan vẽ màu yêu 
Nở nụ cười mãn nguyện 
Hạ về, gió hát khúc xôn xao... 

Anh lập trình cho mình thu quyến rũ 
Những tham số rối mù canh hẹ 
Em mỉm cười, 
Hóa giải những hoài nghi. 

Ký tự yêu anh vẽ bốn mùa 
Chỉ là mơ tưởng 
Bốn mùa hạnh phúc 
Hoa thơm ngát 
Rực rỡ cánh đồng em...

Từ Dạ Linh




Chia sẻ cho bạn bè :

Anh không muốn lạc em thêm lần nữa

Anh không muốn lạc em thêm lần nữa
Khi mùa đông đang trước cửa dập dồn
Ta đã vượt qua bao nhiêu đèo dốc
Mới thấy nhau trong nắng quái hoàng hôn.

Những khao khát dẫu đã nhòa trong gió
Những đam mê dẫu xa lạ đa phần
Anh giây lát như bỗng qua mê sảng
Hiểu điều anh duy nhất sẽ riêng cần.

Cứ đượm buồn bởi nhọc nhằn đã trải
Lơ đễnh đi như cạn cuộc chơi rồi
Anh không muốn lạc em thêm lần nữa
Bởi chỉ em mới gợi được nên thời.

Anh kêu hãnh với trái tim rỉ máu
Không cúi đầu trước ngon ngọt phù hoa
Anh đã sống với niềm tin riêng có
Rằng sinh ra không phải để sa đà.

Với tất cả những gì không thực trải
Với những người không thực nhịp lòng nhân
Em có thể đã không cùng buổi ấy
Nhưng từ nay vĩnh viễn phải luôn gần.

Giữa rét mướt căm căm trong tình ý
Giữa hụt hơi của lãng tử sang chiều
Trong tất cả những ngày tàn thi sĩ
Nếu không em, chỉ còn lại tiêu điều…
Hồng Thanh Quang




Chia sẻ cho bạn bè :

Bài thơ "Đôi dép


Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng biến thành thơ

Hai chiếc dép gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu


Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.


Chia sẻ cho bạn bè :

Mãi yêu anh

Bên gối trong đêm lặng thầm nguyện ước,
Em cầu mong anh sẽ nhớ đến em.
Những giọt nước mắt trên khóe mi hờ khép,
Mơ một tình yêu sẽ mãi lâu bền.

Sớm thức giấc trong ánh dương bừng sáng,
Em chợt quên đi nỗi nhớ lớn từng ngày.
Đám mây nhẹ trôi bên trời nỗi nhớ,
Em nhận ra anh trong nỗi nhớ đong đầy.

Ngày ngày trôi qua trong niềm thao thức,
Em giấu nỗi buồn đau nơi khóe môi cười.
Mong được một lần được nhìn anh trìu mến,
Trong vòng tay anh hạnh phúc yên vui.

Ngày mệt mỏi buông màn đêm an giấc,
Đêm bình yên em khắc khoải nhớ anh.
Em cố ngủ nhưng không sao ngủ được,
Biết làm sao cho vơi nỗi nhớ nhung.

Trong bóng đêm em vỗ về giấc ngủ,
Thầm nguyện cầu giữ mãi một tình yêu.
Đến bao giờ con tim anh thổn thức,
Hiểu được lòng em mãi mãi yêu anh
.



Chia sẻ cho bạn bè :

Sống..

Sống không giận, không hờn, không oán trách
Sống mỉm cười với thử thách chông gai
Sống vươn lên, theo kịp ánh ban mai
Sống chan hòa với người chung sống.

Sống là động nhưng lòng luôn bất động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống yên vui danh lợi mãi coi thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến
.



Chia sẻ cho bạn bè :

Love - Yêu


Love is love, the swelling song of the heart,
The sould on which is graven an image,
To yearn, to dream for endless nights,
To await the footfalls of the beloved,
Love is eyes caressing each other,
Tremling lips that can utter no phrase,
When together the forgetulness of a million sorrows,
And seeing life in brilliant colors.

Yêu là yêu, là nhạc lòng lên điệu,
Là trái tim ghi khắc bóng hình ai,
Là nhớ mong mơ mộng suốt đêm dài,
Là chờ đợi bước chân người thân mến.
Yêu là mắt nhìn nhau đầy âu yếm,
Môi ngập ngừng mà chẳng nói nên câu,
Lúc gần nhau quên vạn nỗi u sầu,
Và thấy cả cuộc đời lên sắc thắm.


Chia sẻ cho bạn bè :

Đơn sơ - Xuân Diệu

Em nói trong thư: "Mấy bữa rày,
"Sao mà bươm bướm cứ đua bay;
"Em buồn em nhớ, chao! em nhớ!
"Em gọi thầm anh suốt cả ngày.

"Ngoài ấy vui không, anh của em?
"Trong này đã có nắng vàng êm;
"Mỗi lần nắng rọi, em ra cửa,
"Em nghĩ gì đâu, đứng lặng im.

"Mùa xuân khó chịu quá đi thôi!
"Cảnh đẹp làm em thấy lẻ loi,
"Chim hót xui em nghe quạnh quẽ:
"- Hay là anh đã bỏ em rồi"?"
ồ! mới nghiêng mình xem nước trong
Vui mừng em thấy má em hồng..."
Em tôi ǎn nói vô duyên quá!
Em đốt lòng anh, em biết khổng



Chia sẻ cho bạn bè :
 

Tìm kiếm

Ý Kiến - Góp Ý - Đăng Bài

Tên

Email *

Thông báo *

Facebook

Lên đầu trang Xuống cuối trang